Điểm tâm với ngài cố vấn
Chúng tôi được mời đến một khu rừng. Ở đây , người ta đã dùng nó như là một smart leaning environment feature Lab ( SLE Lab ) . Một số người còn gọi đó là vườn tiến sĩ vì câu chuyện là rất nhiều tiến sĩ đã về đây làm việc. Có người về luôn, có người chưa thể về được thì cũng tìm chỗ để sau này về, ( nhân dân còn gọi đó là về vườn ).
Cái hẹn của tôi với khu rừng này, cũng đến từ việc khu rừng này là bạn thân của một khu rừng khác, nơi tôi đang làm cố vấn. Cả hai đều có Tiên, nơi thì tiên đậu vào cồn cát, còn một nơi là Tiên sa vào mặt hồ. Cảnh đẹp, có thể gây những tai nạn thảm khốc về điện hoá, đó là điều có thật, nó có thể ngay lập tức tạo ra những pattern mà bộ não ghi ngay vào trí nhớ dài hạn, mà không cần thêm thời gian và năng lượng để lập lại, để luyện tập và để duy trì . Đó cũng chính là năng lực của môi trường đẹp , tác động vào hành vi mang tính Epigenetic của mỗi tế bào, đặc biệt là tới chu kỳ Sinh , sự Sinh của tế bào trong suốt hành trình đời sống của một thực vật, động vật hay con người. Kiểu như rừng có hoa đẹp thì sẽ có loài công đẹp, bởi vì trong nhiều lần thay đổi của hành vi mang tính di truyền, chúng đã tập luyện để so sánh với những bông hoa đó, và rồi cuối cùng, thì chúng trở nên khác biệt bởi vì chính hành động nằm sau sự so sánh đó. Theo đó, con vẹt của bạn cũng hợm hĩnh hoặc di dỏm như chính bạn vậy.
Tôi đề nghị đặt một con vẹt và một con công ở lối vào khu vườn tiến sỹ. Để xem, người ta đã đến đây với năng lượng epi kiểu gì. Nếu con vẹt mệt mỏi, hẳn là đã có những kẻ tham vọng và hợm hĩnh đi đến ! . Tôi thích cái cách mà Mai An Tiêm đã quan sát môi trường, con chim của Anh ta đã mang cho anh ta một cơ hội, một dấu hiệu đồng nguyên, một chữ Được mà bao nhiêu năm sau người ta giải không nổi, hầu hết là bắt chước. ( worthy of imitation). Thực ra hành trình của anh ấy, lại là một hành trình khác, chú chim bất giác dẫn anh ta tới một bối cảnh khác, một miền đất hứa, nó đưa anh ấy vượt qua nỗi sợ hãi, rồi nhảy qua một chiếc cửa sổ nhỏ, lọt vào một ngôi vườn lớn , có tên willingness garden.
Mỗi người có một bộ Gen, cũng như mỗi cánh rừng có một đặc tính và xu hướng vậy. Nó rồi sẽ đi đến cái mà nó được tạo ra để trở thành (chính nó). Hồ tiên sa, thì để làm thơ , bởi vì tên chiếc Hồ này được kiến tạo trong một bài thơ. Nó hình thành trong ý chí, trong mong đợi, trong tâm hồn của một nhà thơ nào đó. Bởi vì chiếc hồ là để làm thơ cho nên nó được chăm sóc theo cách nhà thơ có thể làm cho một chiếc hồ mà vì nó, anh ta đã lấy ra khỏi tâm hồn mình được những vần thơ đó. Cho nên, so với văn, thơ là một thứ tiếng nói tâm hồn ngắn gọn và giàu tính cảm xúc hơn. Bởi vì nó xảy ra trong những năng lượng của cảm xúc ( emotion) nhiều hơn là của tri thức. Hay nói cách khác là với hàm lượng tri thức thực sự mà họ có, chất thơ bắt đầu được phép cuốn lên bởi những đợt sóng cảm xúc ( thường là dựa vào thời thế, tình cảnh và tình huống có tính môi trường ).
Ở hội đồng, người ta bố trí các cuộc tham vấn hàng tuần, không chỉ rành riêng cho các bô lão, hay người có tuổi, bất cứ ai có thể đến, bất cứ điều gì cũng được giải quyết theo một cách tốt hơn.
Ai cũng hiểu rằng, điều đầu tiên bước ra khỏi ngôi vườn đó, người ta hiểu hơn về giá trị tốt đẹp của sự tự nguyện – the willingness .
#ClbBoLao
