The law of authenticity
Cuộc sống hối hả, và vì thế nhiều người tin rằng, mình không cần làm , không cần động tay vào, mình chỉ cần mua một số thứ , nhất là những thứ tốt là được.
Đúng, là được , nhưng không phải là Authentic và không phải là Đủ.

Trong cuộc chơi Plantgame, chúng tôi yêu cầu sử dụng nông nghiệp Handmade , một phần là để rèn năng lực kết nối với cỏ cây, một phần là để tạo ra giá trị của chính bản thân người chơi ( the selfvalue” . Bộ não của chúng ta có thói quen đi sưu tập trí thông minh của người khác hơn là tự xây trí thông minh của riêng mình. Người nông dân bản địa lại khác, họ tự học bài học của chính họ bằng cách trả giá đầy đủ về thời gian, công sức và thái độ. Sau đó thì họ học được sự thông minh của tự nhiên. Học sự thông mình của tự nhiên nằm dưới những sản vật và môi trường bản địa, trong văn hoá bản địa và trong chính từng tế bào của mình.
Khi tôi đọc go giver, tôi chỉ thấy người ta cam kết cho đi trọn vẹn, cũng chưa cắt hết nghĩa được lúc đó, nhưng đã hiểu rằng, luật cho đi yêu cầu tính Authenticity của việc cho đi. Bạn phải thực sự cho đi bản thân mình, như một điều tốt nhất bạn có thể làm, và không thể có gì khác có thể làm thay bạn được, kể cả tiền của bạn, cuộc sống của bạn hay những gì to tát nhất mà chưa phải bản thân bạn.
Nếu bạn rất yêu gia đình của mình, bạn sẽ biết cho đi một cách authentic là cho đi như thế nào ?
Trong truyền thuyết hay có một loại kịch bản, một cá nhân nào đó, sau khi đã cho đi một cách khác lạ ( thực ra chỉ là một cách nói khác đi của tính Authenticity của sự cho đi ấy) thì liền sau đó xuất hiện một biểu tượng – biểu tượng đó có thể là một cái cây, có thể là một hòn đá, có thể là một hiện tượng lặp lại trong thiên nhiên. Nghĩa là một điều đủ tốt đẹp, và đủ năng lượng với bản địa đó, thì bản địa đó sẽ tự cho nó một đời sống mới. Có thể là trường tồn và vĩnh hằng … tuỳ thuộc vào giá trị của sự cho đi ấy ! .
