Chào tháng 4 – mùa hoa của những sự nhầm nhọt
Cái đẹp của thiếu nữ bên hoa Huệ( Tây) cũng làm người ta bối rối, Về mặt sinh học phải nói rằng, cái đẹp trong tranh này là một sự phóng tưởng của ao ước cái đẹp Tô Ngọc Vân trong nét vẽ của ông . Bối cảnh ra đời của ao ước đó, phải kể đến những khái niệm văn hoá bản địa trong sự lo sợ của các bản địa khác .

Đề cương văn hoá 1943 có lõi như sau :
1/ Xác định rõ Scope
2/ Xác định rõ người lãnh đạo
3/Thành phần của công nghệ
gồm 3 cơ chế thúc đẩy :
- Dân tộc hoá
- Khoa học hoá
- Đại chúng hoá
4/ Triết lý vận hành :
- Xây và chống đồng thời
- Cải cách từ vựng ( chữ quốc ngữ) gốc của văn , và của văn hoá là chữ ( ngôn ngữ để xử lý giao dịch mang thông tin và mang năng lượng)
Nếu nhìn từ góc nhìn này, phải nói sản phẩm của Cụ Vân thật đúng thời . Hoa Huệ thơm trên bàn thờ, cụ kéo xuống cho một cô gái đang sống ( ngây ngất) trong tình yêu ngửi. Nó vẫn mang dáng dấp của hoa Huệ ta vì chiếc bình Ta cắm Huệ Tây mà thôi. Dân gian có câu, Binh cũ , Rượu mới cũng là ý này. Cái gì đến rồi đi thì sẽ có ngày đối lập với cái ở lại mãi mãi.
Năm 1943 , là năm người ta gào thét về một thứ bứt phá mới, tạo dựng văn hoá Mac Xít bản địa Việt. Bởi vì không thể dùng tốt chủ nghĩa Mác Lenin nếu khong có văn hoá chống lại những cái đối lập về lợi ích với nó.
Tháng 4, mùa Hoa loa Kèn, gợi nhớ đến một loài hoa có nguồn gốc của nước Pháp, đã di thực và ở lại Việt Nam từ 1945, cái năm Pháp mất quyền tại Đông dương thì Chúa cho anh ta một dấu Hoa Ly ỏ trên cơ thể . Đó cũng chính là hình phat của Chúa được bản địa Pháp hấp thụ.
Bưc tranh của Vân, người ta sẽ thấy cô gái ngưỉ chút loa kèn ( Huệ Tây) mà tẩm tưởng lại lại chim đắm trong Huệ Ta. Hoa rồi sẽ tàn, tháng 4 rồi sẽ đi qua. Điều ở lại là những thứ năng lượng còn vương lại của những thứ đã đi qua. Có nhưng năng lượng, dần lớn lên và luôn bao bọc, che trở cho tấm thân và linh hồn của ta mãi mãi. có những thứ năng lượng thì lại kéo chúng ta tụt xuống , những vùng năng lượng thấp hơn. Ở đó cũng có ái ố, hỉ nộ, có vui có buồn, nhưng nỗi buồn thì chưa đẹp và nỗi vui thì cũng chưa chất chưa được hương thơm.
Ở trong một cảnh huống khác, cách đây vài năm
Tôi nói với một thằng bé , ông nội nó đã thua Trận ở Việt Nam rằng, nếu cậu đang lấy được con gái của một chủ tịch hội văn học Bản địa, mà cậu cứ làm như cái bản địa này nó không ghi nhớ rằng, ông Nội mày đến đây, tổ chức của ông mày thì đã thua cuộc, ông mày thì vô tình giết chêt cả bà Nội tạo – mà có người chứng kiến bữa đó ông Nội cậu giết một lúc hết mẹ nó tất cả các người nội trợ trong một ngôi làng , sau đó nghiệp duyên, pháp luân thường chuyển đến cả một chuỗi các sự kiện đang diễn ra cho đến tận bây giờ. Thì mày sẽ hiểu, tại sao tao lại nói có chút. ánh sáng đến Kinh thành từ lâu mà vẫn còn bị ngáo . Hơn bất cứ cái thể nào, bản địa là nội lực của cả một vùng đất với chiều dài lịch sử của nó, với những gì nó đã trải qua. Việc hiẻu rõ tổ tông dòng giống mới chỉ là những hò sơ ban đầu, của một vụ điều tra hết sức ly kỳ mà ẩn số nằm ở năng lực trưởng dưỡng và những cú Loop.
Điều đang nói là ông Vân, đã đưa cái Loa Kèn vào trong cả một miền tâm thức, và trên đường nó đi, nó đã tạo ra một sự nhầm nhọt. Ai cũng nghĩ rằng, cô gái thuần khiết kia là một cô gái Việt Nam và cô ấy chơi mọi thứ xung quanh cũng là đồ Việt Nam . Đừng hỏi cái áo lụa đó dệt theo công nghệ của ai, đừng hỏi hoa văn trên lọ gốm là ảnh hưởng từ bản địa nào ? đừng nỏi gốm đó đất ở đâu và men thì theo công nghệ nào ?
Nếu mái tóc ấy, tâm hồn ấy, ánh mắt ấy, dáng vóng ấy, tính cách ấy, vẫn còn đủ để giữ chọn được hồn bản địa , thì nó sẽ là một hình hải phù hợp và tồn tại mãi trong bản địa đó. Tôi nhớ đã từng hỏi, khi đối mặt với một sinh thể, thì cái tính và cái vị của nó sẽ quy vào kinh và căn nào ? Nếu paring. năng lượng, thì người ta hỏi, ngắm bức này, thì uống trà nào ? trà lên men hay trà xanh thái nguyên ? hay ollong Đà Lạt, hay trà shan ? hay là Bạch trà ? Hay là uống Dimah của Uk ?
Có thể Mamda Holistic Lab cũng nên cân nhắc cho ra mọt sản phẩm Inner Beauty – lấy cảm hứng từ bức tranh này . Có nghĩa là tướng ngoại , hồn nội . Vẻ đẹp đó, năm nào trời đất cũng nhắc lại ở Tháng 4, trên những con đường nội thành đầy những cô xe bán hoa … và ở đâu đó trong tâm thức , có những làn sóng suy nghĩ và tin tưởng rằng, vẻ đẹp Châu Âu ( từ đồ vật đến con người) là những thứ tốt , nên cố có thêm trong cuộc đời mà quên răng : sự kết hợp, đông tây, trong sự tỉnh thức của trí tuệ , mới tạo ra một nét đẹp truyền thống, huyền bí mà vẫn thức thời . Vẻ đẹp đó, là Inner Beauty …

Có thể nói chung ta cũng đang ở rất gần

vì chúng ta đặt cái định vị của Nông Dân chưa đúng !

Cho nên tâm thức Tháng 4 nó chỉ còn là sự nhầm nhọt ! ý nói về những điều đẹp, đáng tiếc, cứ mãi không được đặt đúng ĐỊNH VỊ