Học từ ngày xưa
Tôi đến gặp ông già, để hỏi làm sao để đi cho đúng.
Ông bảo, tĩnh sinh tuệ, đi đúng cần quả tuệ. Mà quả tuệ này có được từ nhân Từ Bi .
Đường đi càng khó, thì từ bị càng dễ cạn kiệt .
Tôi thủng thẳng đi quanh cái ao 10 vòng, nếm đủ mùi hương hoa của cây cỏ nơi đây . Tư nhiên ngộ ra rằng, năng lượng của định đủ lớn thì tạo ra cái quả tuệ mới đủ sâu rộng, mà Tuệ lại là quả của tâm từ bị hỷ xả .
Hoá ra Phật khuyên luyện Tứ vô lượng tâm thật chăm chỉ là đã có including the patterns to wisdom trong đó . Bởi có đôi khi, đi vào một tầng sâu nào đó của Định, thì bạn sẽ thấy ló ra những ô cửa nhỏ, mà từ nơi đó ánh sáng đổ về, và con đường hiện lên dưới chân bạn. Bạn có thể gọi đó là insight, bạn cũng có thể gọi đó là trí tuệ, bạn có thể gọi đó là sự phát hiện, hoặc người đời có thể gọi đó là phát minh. Tất cả chỉ là danh từ, sự thật là cái quality của việc bạn nhìn thấy con đường đó như thế nào ? thì khi còn trứng nước, chỉ mình bạn nhìn thấy bức tranh đó, trong trí tượng tượng lỗi lạc bùng phát của mình .
Có những ngày, đọc lại những gì đã viết, đi lại trên con đường xưa, hoặc gặp lại những người bạn chưa cũ, nhưng , cứ thấy đã cách xa nhau nhiều năm ánh sáng rồi !

