Cãi nhau với quy luật – phần lớn chúng ta tự thiệt vì thế
Có lần , đề chỉ ra những cơ hội khác nhau của việc ăn uống sai, người ta tính ra rằng, trong số 35 tấn thực phẩm con người đưa vào cơ thể trong đời sống của mình, phần lớn đều là rác.
Việc phát triển sự thèm muốn và thói quen ăn uống phụ thuộc vào truyền thông và nhà cung cấp ( sự sẵn có) bên ngoài làm người ta ngày một quên dần đi một kênh truyền thông khác bên trong.
Cơ thể tự nói đưa ra lựa chọn phù hợp nhất – trên cơ sở plant based food theo mùa. Thay vì hỏi xem có nhà hàng nào gần và ngon nhất, cần phải đặt câu hỏi là, cơ thể mình nó đang cần và thích
ăn gì nhỉ ? Những thứ nào theo mùa hiện đang có sẵn ? trong danh sách những thứ cơ thể đang thèm ?
—— Chúng ta đang không thể biết cơ thể thật sự đang thèm gì ? cho đến khi nhìn thấy người phụ nữ them chua —
Tại sao ăn như bây giờ là không có chánh kiến ? Tư duy con người bây giờ có thể rời xa với chánh kiến, ( đó là một dạng của sống ảo) .
Sống ảo là bạn vẫn cứ mãi vui tươi và ngây thơ ứng xử với cuộc sống – mặc dù các yếu tố để tạo nên cuộc sống đó có bản chất là ảo tưởng.
Tại sao chúng ta lại bị giữ chân trong ảo ảnh đó ?
Tại sao ? Vì phần lớn những gì chúng ta ăn vào gây phiền toái cho cơ thể nhiều hơn là trưởng dưỡng cơ thể. Vì thế chúng ta mới phải
dành nhiều chi phí cho việc mua thuốc và chi phí cho việc điều trị trong bệnh viện.
Vây liệu chúng ta có đủ trí khôn để biết về một kịch bản hợp quy luật hơn hay không ?
Câu trả lời là có, hầu hết chúng ta đều được đánh thức bởi chính tế bào của mình ở các mức độ khác nhau.
Điều khác nhau là, có người thì nghe theo quy luật, có người thì cái nhau với quy luật, dành giật từng quan điểm với quy luật trước bản ngã nhỏ bé ngày một nhiều định kiến và thiên kiến trong hành trình đời sống !

