Tại sao bạn không tìm cách tiến thân ?
Ngồi lâu trong điều kiện tốt, con người nảy sinh một loại phản ứng rất short-cut nhưng khá hiệu quả trong ngắn hạn.
Ăn Vạ :
Bản chất của ăn vạ là gì ? nó là một tính từ chỉ về một phản ứng lương lang của tư duy. Trong khi tư duy muốn làm thứ nó thích thì lại không thể làm được thứ nó cần.
Cho nên nó chẳng biết nên như thế nào cả. Và nó chọn Ăn Vạ. Dỗi hờn chỉ là một cơn gió khởi lên một sự ăn vạ theo một cách nào đó, nó khá phức tạp và vi tế.
Nếu bạn đã từng ăn một bữa cơm thật yên lặng trong không khí của rừng, bạn sẽ hiểu, ở đời này, có nhiều thứ phải chấp nhận là mình chưa biết và mình còn phải học.
phải biết chấp nhận cái giá để tiến cử cái thân này, lên một hành trình tiến hoá mới, mà nó còn rất non nớt, nó không thể dùng kỹ năng và kinh nghiệm cũ được,
nhiều người có một chút may mắn đã vội vỗ ngực gọi tên và trở lên lố lăng ngay trong một khoảnh khắc, có biết đâu rằng chính những thái độ lỗ mãn đó, đá
thiêu cháy những nấc thang mà chính họ phải nuôi dưỡng bằng cả duyên và nghiệp.
Tôi nhớ đến tất cả các bữa ăn trưa, mà ngôi vườn đó đã cho tôi ! và vì thế tôi nghĩ đến tất cả những bữa ăn của những người xung quanh tôi !
Trưa nay bạn ăn gì ? Ở đâu ? Với ai ? Ngon không ? Thích Không ?
Khi đứa bé biết nói, nó thích hỏi về điều này hàng ngày với bạn !
Chuyện của những đứa bé – về việc sao thân không chọn cách lớn lên cùng với hồn ? mà nó lại chọn cách lão hoá, đau bệnh và Ăn Vạ hồn !
Một đứa bé, hỏi tội một đứa bé đã già, tại sao bạn lại không đàng hoàng với linh hồn khi mở ra bất cứ suy nghĩ gì trong não và nói ra thành lời ?
Đứa bé già nói : già rồi nó có cái lão hoá của nó
Đứa bé trẻ nói : cộng cả những thứ đó vào thì cái hoá của lão nó sẽ biết cái cái đàng hoàng trở thành kim chỉ nam cho đời sông, chứ không phải cái đàng hoàng ngây ngô của chúng tôi đang có ( vì còn trẻ)

