Cuộc đời bạn có giá thanh lý ? nhưng suy nghĩ của bạn lại không đồng ý
Có lần Rachel nói với người cố vấn rằng, tôi thấy chẳng hay ho gì cái trò gogiver , đi cho đi này cả. Vì sao ? Vì nó khó bỏ mẹ ra được.
Tôi toàn thấy sự vô lý mọc lên ngùn ngụt trong những đàm phán của con người.
Nó vô lý ở chỗ, trong khi họ đang ứng xử với cuộc đời với thái độ thanh lý, thì họ nhất quyết đòi chốt cái giá mơ ước với những gì họ suy nghĩ !
Sự khốn khổ nằm trúng ngay chỗ này. Một kẻ thờ ơ với cuộc đời không thể bán những gì có giá cao ở mức mơ ước cả, bởi vì, sao vậy ?
Nguyên nhân nó nằm trong ý này :
Nếu bạn xây lên cuộc đời mình bằng sự thực hiện những ước mơ, thì đâu đó bạn có cơ sở để bán những ước mơ tiếp theo của bạn, bởi vì nó có khả năng hiện hữu cao đúng bằng trải nghiệm và xác tín của bạn.
Một cá nhân không chèo lái được ước mơ nhỏ của mình thì không thể nào thực hiện được những ước mơ lớn của con người ! hoặc ít hơn là của một tập thể.
Cho nên những thờ ơ với cuộc đời chỉ mang cho bạn năng lực rình rập cơ hội ngắn hạn. Bởi vì nếu suy nghĩ dài hạn, thì người ta sẽ túc tắc chăm chỉ ngộ và lao động, không ai đi đổ lỗi và phán xét , hoặc ít nhất là
là không ai đi tìm nguyên nhân cho những thất bại cũ rích, vì sao ? vì nguyên nhân của nó thì đã quá rõ, còn giải pháp của nó cũng đầy, cái chính là mình đã ăn gian về việc vừa thực hiện giải pháp cho cuộc đời
mới của hôm nay và ngày mai, vừa tham lam đi chữa lành cho những gì còn thiếu trong quá khứ.
Cứ nghĩ như thế mãi trong một vòng tròn, thì cuộc đời sẽ có giá thanh lý, còn suy nghĩ thì lại có giá như mơ !
Có một chuyện thế này :
Khi xưa có một tập đoàn lớn, mời một vị cố vấn về để tìm kiếm những giải pháp tăng trưởng . Họ muốn tăng trưởng quy mô đầu tư , tài sản , và tăng trưởng doanh số trong những thị trường có dư địa lớn.
Khi đó tôi nói ” Đất Hiếm” trong 10 năm nữa sẽ trở thành ngành công nghiệp mũi nhọn của tất cả nhóm tiền liên quan đến Phương tiện vân tải, bao gồm cả hàng không.
Vì sao : vì nó là chìa khoá của động cơ điện và thức ăn cho động cơ điện là Pin.
6 năm đi qua, chi tiêu đâu đó khoảng 5 triệu usd , người ta bảo thôi dẹp ngành này đi vì nó lâu quá ! Sóng clound đang đến, ta phải đón ngay.
10 năm sau đó, công ty đó đạt tăng trưởng gấp 10 lần ở thị trường cũ đầy cạnh tranh, khi làn sóng đó chấm dứt, dòng tiền phân bổ cho lợi nhuận và tăng trưởng không còn lối đi, họ nghèo dần,
từ một vị thế giàu có, họ quay sang vị thế của người khổng lồ đói kém.
Nếu bạn làm một nghề đến mức coi nó là nghiệp, thì bạn cần nhin cho rõ, ngành mà bạn đang tham gia có vị thế phát triển và xu hướng như thế nào ?
Muốn ra khơi thì phải đón gió, muốn đón gió thì phải căng buồm, muốn căng buồm tốt thì phải có tấm vải tốt và những thuỷ thủ lành nghề ~!
Một thuỷ thủ đoàn lành nghề thì sẽ biết căng buồm thế nào và hạ buồm ra sao ? họ còn biết lắng nghe gió và quan sát sóng biển để hiểu năng lương của biển đang báo hiệu điều gì ?
Chết thật, nếu mà cái gì cũng đòi hỏi nhiều thế thì phải làm nghề ra sao để nó ra một cái nghiệp hay ho đây nhỉ ?
Có một cách khác để vượt qua những núi công việc như logic này gợi ra : bạn hãy đi tìm nhịp năng lượng của môi trường và tìm cách resonate fairly với matrix năng lượng đó.
Những frequency sẽ làm tiếp công việc của trí tuệ gốc , thứ đã ở bên trong và ngay cả bên ngoài vạn vật.
Ở một mức độ trên cả đúng sai, nếu frequency của bạn điều chỉnh đúng với môi trường, thì việc còn lại vũ trụ lo là vậy !
Thường thì tất cả các thương vụ cho thấy rằng
Đòi giá cao không bao giờ cao bằng việc lắng nghe giá đề xuất của người muốn mua .
Đòi giá chỉ đơn giản là bạn bán theo định giá của bạn, còn lắng nghe trả giá và tính toán thì bạn đang bán theo định giá của người mua.
Đó là ý do tại sao Rachel chơi trò gogiver , bởi vì người vố vấn cho biết rằng, chỉ trong hành trình gogiver thì người chơi mới biết định giá cuộc đời mình.
Nếu bỏ qua yếu tố thời gian, mà hãy nghĩ rằng cuộc đời là các sự kiện xếp liên tục lên nhau thành một hành trình đi từ cái sinh đến cái diệt.
Thì bạn sẽ nhìn thấy rõ một số việc như sau :
- Suy nghĩ không tự nó tồn tại, nó chỉ tồn tại trong một cơ thể sống
- Thành tựu của cơ thể chủ yếu đến từ mức độ ít bị làm tổn thương bởi suy nghĩ nhất
- Một số cấu trúc sự sống ( trong đó có con người) cho phép sự xâm nhập của tầng năng lượng thấp hơn khi nó mất cân bằng
- Sau khi xương sống được hoàn thiện, con người chủ yếu có xu hướng mở rộng về sức mạnh tâm trí , một cách tự nhiên
- Cơ thể con người cho phép nó có cơ hội pop up trong một khoảng thời gian hàng thế kỷ ( trồng người lợi ích 100 năm) là một cách nói còn khá khiêm tốn của HCM.
Khi bạn mong một điều nhanh xảy ra hơn, thật ra bạn bị sức hấp dẫn của kết quả thôi miên tâm trí.
Việc một điều xảy ra luôn có quy luật của nó, nếu nó xảy ra nhanh và không xảy ra cũng nhanh, thì đó là quy luật đầu tiên mà bạn cần hiểu.
Khi hiểu về quy luật của các cơ chế mà ở đó, hiện tại diễn ra, chúng ta bắt đầu làm việc trong một trạng thái tự do, cái gì thì là cái đó
Cái đó nó là như nó là . Hiện tại nhiều nhất là cho chính nó vì nó đang tiếp hiện trong tâm trí, còn quá khứ và tương lai cần đặt ở
vị trí ưu tiên sau. Bởi vì, đơn giản thôi, không có một hiện tại nào đó, thì làm sao có quá khứ của nó và làm sao có tương lai của nó.
Cho nên việc trên con đường trung đạo không đơn giản chỉ là không phải không trái, nó không còn nằm ở chiều kích của nhị nguyên.
Việc của nó là vượt xa khai niệm phải trái của tâm thức công đồng, mà tiến gần về phía năng lượng của ánh sáng . Bởi không phải là
cứ thấy óng ánh mà hướng về, như kiểu nhìn mặt trời chói loá mà thấy vĩ đại, mà vấn đề là nguồn sáng là thứ năng lượng duy nhất
dễ hiểu để cho bạn biết rằng nó không đi đến ngay , mà cần 8,25 phút và đó là việc nó phải đi một quãng đường 150 triệu Km .
Đó chính là năng lực consciousness của ánh sáng, nó luôn luôn như vậy và cho dù bạn không nhìn thấy mặt trời vì lý do hỏng mắt, thì mặt trời vẫn
làm việc của nó một cách mindful .
