Chú mèo coi kho
Ngày xửa ngày xưa, thời internet còn mới đang nằm trong những cái bảng trắng của mấy Bô lão internet pioneer như Robert Elliot Kahn chẳng hạn, thì chúng tôi đay còn đi kiếm từng sợi rơm vàng để buộc
mớ rau muống !
Nếu nhà ai có chứa thóc trong nhà, kiểu gì cũng nuôi một chú mèo coi kho .
Thế là suốt tuổi thơ, những ván cờ của con mèo và con chuột cứ liên tục chạy qua chạy lại đan xen vào rất nhiều sự kiện. Nào là con mèo hôm nay ăn hết cả nồi cá kho rồi , nhưng con mèo hôm qua thì lại bắt được mấy con chuột đang bén mảng đục vào đến chân kho thóc .
Nói là không tính toán, người chủ nhà nông dân nào cũng tính toán nhanh như cắt về việc nuôi con gì và trồng cây gì thì có lợi hơn ?
Khi người ta di chuyển kho thóc về tổng kho của nhà máy gạo, cũng là lúc người ta ăn thịt mèo nhiều nhất ! bởi vì mèo sinh sản nhanh, còn chuột thì chạy thoải mái ngoài cánh đồng và không cần tìm về cac kho thóc.
Người ta bắt đầu thu xếp lại các lực lượng lao động một cách chuyên nghiệp, cho , mèo, và chuột là thất thế nhất .
Nhưng ván cờ thì vẫn còn đó, nhiều phần phức tạp và khó khăn hơn.
Con người chẳng mấy khi bị chết vì thiếu ăn, thì bây giờ quá nhiều người phải chia tay với cuộc sống sớm hơn tuổi trời vì chưa biết ăn trong thời đại cách mạng công nghiệp đã đi vào trọn vẹn trong nông nghiệp !
Ở nhiều thành thị, tỷ lệ bệnh vặt tăng lên , ngoài cánh đồng, những động vật có khả năng sinh tồn lớn như chuột , cua, tôm cá đều thay đổi hết cấu trúc dân số !
Con người muốn êm đềm bên ngoài , đến mức bỏ quên cả những yếu tố cơ bản để có được sự khoẻ mạnh bên trong. Tất cả đều có phần đang tham gia vào một ván cờ , nếu thắng thì có mà thua thì mất !
Chỉ có nghịch lý một điều :
Khi chơi cờ, nếu bạn nghĩ xong về một nước đi, rồi bạn thực hành nước đi đó , ngay sau đó bạn đưa mình vào một vị thế mới .
( ở một ván cờ, design thinking và Design doing đi liền với nhau)
Còn khi chơi các ván cờ đời, thì lại không thực hiện nước đi đã nghĩ như thiết kế. Mà phần lớn là chỉ nghĩ thôi, còn làm thì không tương thích với phần nghĩ. Suy nghĩ không được tối ưu từ thực hành, nhanh chóng trở thành rào cản để bạn dễ bị trở nên vụng về, với những thứ cơ bản nhất, như là chăm thân chẳng hạn ! Và thế là action to action , time gone by, chúng ta nhìn thấy rõ những thứ không phù hợp bền vững, và chúng ta học cách sống chung với nó trong sự chịu đựng nhất định. Cho đến khi nhưng chịu đựng ấy bóp méo tâm lý, chúng ta lại đi tìm hiểu tâm lý học để tìm lời giải .
( ở ván cờ đời, thương thì các học giả có design thinking mà kg làm gì cả, người hay lam hay làm thì làm mà chẳng có tư duy thiết kế, và sau đó thì hầu hết nói rằng, có nghĩ tới mà đã không làm. như thế – cứ hỏi nhân dân thì biết ai cũng nói kiểu đó cả khi về già )
Vấn đề không nằm ở tâm lý hay sinh lý hay một cái lý nào có vẻ science như đối tượng khoa học bên ngoài vũ trụ hay trong tự nhiên. Cái lý của tâm và cái lý của phần sinh học của mỗi người là do chính sự lựa chọn
của người đó, nó thuộc về sự lựa chọn cá nhân, hoàn toàn là chuyên của mỗi cá nhân. Tâm lý có khả năng lây lan, đó là một hiện tượng tự nhiên vì rung động có khả năng tác động đến môi trường. Vậy thì câu hỏi đặt ra là , nếu tâm lý cũng ảnh hưởng đến năng lượng thì điều khiẻn được tâm cho cái lý của nó có lợi cho cơ thể và tâm hồn của mình có được hay không ? Câu trả lời là quá được, chẳng qua ngời chơi không làm mà thích một cảm giác khác có vẻ nhẹ nhóm hơn đó là ” tìm một cái gì đó để đổ lỗi ” . Càng có vẻ biết suy nghĩ người ta lại càng dùng trí thông minh của mình để intelect mọi vấn đề , mọi thứ xung quanh , rồi thiết kế cho mình
một vị trí nào đó trong bối cảnh, để từ bên ngoài nhìn vào, mình thấy mình nhỏ bé, tội nghiệp, đang thương và cần được hỗ trợ.
Thật ra , chỉ cần dừng lại một chút và đặt một câu hỏi, cuộc đời mình đang là của ai ? mình sống vì ai ? hỏi thật sâu vào để trái tim và tâm hồn nó biết rõ mình đang hỏi thật và nghiêm túc, sẽ thấy câu trả lời hiện lên, sẽ nhìn thấy cái kịch bản né tránh sự bất như ý bằng sự đổ lỗi là một thứ thông minh có hại.
Trí thông minh ở trong con người mình, khi mình dùng trí thông minh để làm hại sự tiến hoá của cả tâm hồn và cơ thể, thì lúc này phải hỏi lại toàn bộ cơ thể, từ bỗ não, tâm hồn, trái tim, đến chính cái cách suy nghĩ của mình xem, tại sao mình lại dùng trí thông minh ( của loại người mới có) để làm một chuyện vớ vẩn như vậy ? Rồi nếu thắng thì được gì và không thắng thì được gì ?
Đứa bé, khi bất như ý, nó khóc, nhưng không chỉ dừng ở đó, nó học nói và học đi, học sự độc lập để không phải khóc khi bất như ý nữa. Còn người lớn, sau khi khóc, phần lớn họ chẳng đi chuẩn bị cái gì để không gặp lại cảnh phải khóc lên như cũ. Người đang lớn và người lớn , kể cả người già, ở cái góc nhìn về sự tìm kiếm giải pháp thì phần lớn lại bị mắc kẹt trong việc tìm thêm người để đổ cái lỗi cho họ.
Khi xem Tom và Jerry bạn có nhìn thấy một điều là, có một con chuột khá là nhỏ bé, nhưng nó chẳng bao giờ đổ lỗi cho con mèo quái kiệt kia mà nó còn tìm cách để làm khó con mèo đó một cách đầy sáng tạo. Hãy nhìn nó xử lý với bất như ý trong góc nhìn của một con vật nhỏ bé.
Khi không có bất như ý, lấy gì để bạn luyện mọi thứ thành như ý ? Nếu chưa mở miệng ra mẹ đã cho ti rồi, thì thử hỏi, chúng ta có muốn tập đi nữa hay không ?
Có một số it người, chưa sinh ra đã ở vạch đích của xã hội. Để nghĩ về một mục đích khác biệt, thật khó, vì cha ông đã làm quá nhiều điều to lớn rồi !
Những cũng có một kiểu khác, là vì chuyên gia đi đổ lỗi cho nên khi chưa tìm ra đích, thì không chịu thay đổi cách tìm mà đi hết cuộc đời vẫn không về được cái dích nào ! vì thế nên người ta mới viết ra câu chuỵen Rùa và Thỏ.
Có một tác giả nói, mọi bức tranh đều là tự hoạ, điều đó cũng có nghĩa là mọi hoàn cảnh sống đều là phần lớn chính mình tạo nên mà thôi !
