Tại sao di sản của bản địa lại biến mất
Câu hỏi như thế luôn vẳng lên trong những chiến lán, được dựng lên như một phòng làm việc gần gũi với thiên nhiên của chúng tôi.


Chúng ta thử điểm danh những di sản có cùng số phận với con đom đóm như sau :
- Chiếc chõng
- Cái võng
- Cái ghế
- Tích nước
- Hũ muối tinh
- Hũ tương ( tượng lo -)
- Cối đá giã gạo, cối xay gạo, xay bột
- Bếp củi
- Cái chạn
- Quạt lan
- Bát nước trà xanh
- Nhà thờ
- Cơi trầu
- Ngô khoai sắn đậu luộc
- Updating ……
Có lần đi hỏi về một cái gì đó bản địa một chút, là còn khó hơn đi gặp các cụ hơn 95 tuổi trong làng , nó vừa khó và vừa hiếm ! vì sao ?
Thấy bảo : vì nó không ra tiền !
Biofinance là một tư duy toàn thể về năng lượng, nó không chỉ là tài chính thông thường, nó là sử dụng tiền như một công cụ hữu hiệu phục vụ sứ mệnh trong đời
sống .
Khi đặt câu hỏi, tại sao ? chúng ta thường bị mắc kẹt vào ngay lập tức cái chuyện như thế nào và cụ thể là gì ? Không hiểu rõ tại sao thì
khó đưa ra barem chuẩn để định giá, mà định giá ( valuation ) là nền tảng để tạo định vị ( position )
Ở Teapedia chúng tôi cũng cẩn thận làm rõ tại sao ? Sự việc này có giá trị tài chính và giá trị sống được chứng minh
Ở MDIS, chúng tôi chứng kiến sự chết yểu của những rung động đom đóm – những rung dộng đang tàn lụi dần của một tâm thế cộng
đồng ngày một thờ ơ hơn ( trừ trong trứng nước) về sự chân thật, rõ ràng, đơn giản, thực tế của những di sản ngàn năm …
Cái chết của sự vô tâm ( vô minh) theo nguyên lý duyên khởi , lại là thức ăn bổ dưỡng cho những rung động của chánh niệm.
Có điều, mình có tác ý và kham nhẫn đủ để các lực tương tức theo hướng của trí tuệ hay lại đưa tâm đi theo nẻo của cái tôi.
Khi thuận duyên, chúng tôi xin chăm sóc thêm những anh trà 50 +, bởi vì các anh đã rèn lên cả 3 thế hệ nhưng con người chánh nghiệp, chất phác.
Giờ họ còn hiếm hơn các anh, nên các anh bị bở rơi ! Rõ là nhân quả !
