Nhẫn nhịn thì khôn hay ngu ?
Có người nói với tôi, chúng tôi đã nhẫn nhịn quá nhiều, nhưng còn căng thẳng hơn ở chỗ
tất cả họ bảo chúng tôi ngu . Đúng rồi, nếu sự cố gắng căng thẳng của kiên nhẫn cộng với sự sỉ vả nữa thì thành ra quá tải .
Thử tra từ điển xem
Tiếng Việt giàu đẹp, nét thâm thúy được thể hiện qua từ ngữ; với dẫn chứng giản đơn qua con chữ: như SỈ và SĨ, được Ông Cha ta dạy rằng: “…người có học (sĩ) phải biết xấu hổ (sỉ) với những hành xử không chân chính của mình đối với mọi người…” Như lời Ông Cha ta từng nói: “…Người ta ai cũng giống nhau vì có bản tính lành, nhưng do tập nhiễm thói xấu nên họ mới khác xa nhau…” SỈ và SĨ tuy khác nhau nhưng tương trợ cho nhau, người có học (SĨ) phải biết xấu hổ, nhục nhã (SỈ), trước cái vỏ bọc (bề ngoài) để che đậy lòng dạ xấu xa…
Con người vì bị vật dục che khuất lương tri nên mới có phân biệt kẻ ác người thiện. Nhờ có tu thân, SĨ phu sẽ hiểu giá trị của mình (dù ai không biết, không hiểu mình cũng không sao) nên tự (tu thân) trông cậy vào chính mình (SỈ cách), và chú trọng vào nhân nghĩa … Phải chăng: “hàng sỉ (nhiều) các sĩ phu mà vô liêm sỉ, sẽ là mối họa cho xã hội (quốc sỉ)!!
Được biết rằng :
- Nhẫn nhịn là đức hạnh quý
- Nhẫn nhịn sẽ dẫn tới trí tuệ
- Nhẫn nhịn vì thế là biểu hiện của trí tuệ
Vậy thì liên quan gì đến cây cối và dự án về văn hoá phi vật thể ?

Nếu bạn tìm đọc từ Vô Liêm sỉ , thì thấy như này :
mất nhân cách tới mức trơ trẽn, không còn biết hổ thẹn là gì.
“Hạng người vô liêm sỉ.”
Thế thử hỏi chúng ta đối xử với cơ thể và tâm trí chúng ta như nào ? và đối xử với cây cối như nào nhỉ ?

Văn hoá phi vật thể mở ra một cánh cửa khác để nhìn vào sự tương tức , tương ưng
Cụ thể như thế nào ?
Di sản văn hóa phi vật thể là sản phẩm tinh thần gắn với cộng đồng hoặc cá nhân, vật thể và không gian văn hóa liên quan, có giá trị lịch sử, văn hóa, khoa học, thể hiện bản sắc của cộng đồng, không ngừng được tái tạo và được lưu truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác bằng truyền miệng, truyền nghề, trình diễn và các hình thức khác.