Người đã dùng canh mầm đá cách đây 6000 năm.
Có một nghịch lý là chính lửa và kim loại đã đặt dấu chấm hết cho thời kỳ đồ đá, được ghi nhận là vào khoảng 2000 năm trước công nguyên.
Vào cuối thời kỳ đồ đá, vào khoảng năm 7000 TCN, con người đã phát hiện ra tác dụng của những viên đá nóng ở miệng núi lửa, người ta tìm
cách lăn những viên đá nóng vào một hốc đá và ném lên đó lá cây, quả , rau củ và thịt thú rừng. Việc làm này đã giúp họ có được những nguồn
thực phẩm tại chỗ nhưng ở dạng cô đặc hơn. Khi nước rau củ được đun lên cùng với thịt thú rừng và ninh bởi những viên đá núi lửa, chúng dần chuyển sang
một dạng dung dịch uống được và giúp cơ thể khoẻ mạnh, món Stock ra đời, sau này phiên bản light của nó là Broth, nước của thịt động vật, không bao gồm xương .
Tuy nhiên, đó là lịch sử, và cũng là một phát minh thể hiện sự tiến tiến hoá qua trọng trong hành trình ăn uống của loài người.
Ngày nay , công thức đó được chuyển sang sử dụng nguyên liệu plant based, thuần thực vật và được nuôi dưỡng bởi nguồn năng lượng thuận tự nhiên không sử dụng
phân bón từ động vật.
Công thức là toàn cầu, nhưng tính vị là bản địa .
Cho nên canh sẽ được nấu may đo cho từng thị trường , theo tính chất hoạt động và công việc của người sử dụng để đảm bảo có hiệu quả cao.
Canh như thế, gọi là canh Mầm Đá, vì nó làm bởi cây cỏ trong vườn, làm theo đơn đặt hàng và thường thì phải đợi 49 ngày thì mới có.
Một thời gian, người ta ví canh này là canh quên sầu, nghĩa là uống vào lâu ngày là quên hết sầu lo vì nó giúp nhẹ nhàng vui vẻ bên trong.
Thế nhưng , để làm ra nó, cũng phải đợi :
- đợi chọn xong giống cây
- đợi chọn xong công thức cho ăn và chăm sóc , phương pháp phòng chống sâu bệnh hại
- đợi vườn sạch đất
- đợi mùa reo hạt
- đợi năng, mưa
- đợi người nông dân vào cuộc
- đợi cả một hệ thống ” direct garden” để đưa sản phẩm đến ngày ra mắt …
- sau đó đợi cả vài kiếp để thấy ….
