Đời nhầm
Maxtwist và Cuộc Rút Lui Thứ Hai
Sáng thứ Hai, 8 giờ 02 phút, Maxtwist đứng dậy giữa cuộc họp. Không ai gọi tên anh. Không ai hỏi tại sao anh đứng. Chỉ có một âm thanh rất khẽ, như thể một bản báo cáo Excel bị hắt hơi, vọng ra từ màn hình lớn.
“Tôi nghĩ mình cần ra ngoài một lúc,” anh nói, nhưng không nhìn ai, cũng chẳng chắc ai nghe.
Không ai phản đối. Cũng không ai đồng ý. Điều này khiến hành động của anh – được ghi nhận, nhưng không bị cấm đoán – trở thành một sự kiện phát sinh, và do đó, hoàn toàn tự nhiên.
Anh rời khỏi tòa nhà văn phòng như người ta rời khỏi một giấc mơ không cần báo thức.
Chiếc thẻ nhân viên vẫn nằm trong túi áo, chưa bị khóa. Anh đi qua cổng an ninh, máy quét không kêu. Một người gác cổng đang gọt bút chì. Không ai cản đường. Không ai gọi tên.
Maxtwist ra đi. Không phải để nghỉ ngơi , Không phải để khởi nghiệp. Mà là để tìm thứ còn thiếu ……
Nhưng thứ thiếu đó là gì ?
Anh không biết. Có thể là một sinh vật có thể thở dưới nước, hoặc một người biết cảm nhận ánh sáng bằng da thịt, hoặc đơn giản là một kẻ không còn cần phải tham gia họp buổi sáng thứ Hai, một thứ khái niệm vô định về điều kiện của tiến hoá bắt đầu hình thành trong tâm trí ….
