Story veritas – hội đồng bô lão
Chuyện là thế này, một ngày nọ ông Trời tổ chức cuộc thi kể chuyện. Ở khắp muôn nơi, mọi loài đều mang câu chuyện của mình đến. Vào mỗi mua xuân, câu chuyện nào hay sẽ được mang ra triển khai .
Chúng tôi nhiều lần đi tham dự và ngay cả có trúng giải cũng rất tò mò , tò mò cái lý lẽ tiêu chuẩn của nhà trời về câu chuyện trúng giải là như thế nào ?
Tìm mãi, chúng tôi mới gặp được một ông già tóc bạc, người ngồi phía sau mọi ban giám khảo, Ông tên thật là gì không rõ, ông sống thọ bao nhiêu năm cũng không rõ, chỉ có điều ông làm đúng một việc, xem xét cái lý của câu chuyện.
Ông chia sẻ, tôi thường thấy người ta đưa mấy chuyện sau vào một câu chuyện gây chú ý :
1/ Sự độc đáo
2/ Sự phân rẽ ( người tốt và người xấu )
3/ Sự đơn giản

Một điều quan trọng là , mọi câu chuyện hay, đều không tự kết thúc chính bản thân nó, mà thường nó làm điều này trong lúc mở ra những ý tưởng rộng lớn hơn và chuẩn bị cho những câu chuyện hay khác.
Chúng tôi đón tiếp bao nhiêu người kể chuyện và rất nhiều người phán chuyện. Người phán chuyện nhiều lúc vất vả hơn kẻ phán xử, bởi lẽ, phán xử là đã có chuyện rồi mới phán, còn phán chuyện là sáng tạo những chân trời mới cho những câu chuyện đang hay, đang còn hay hơn nữa … phán như thế, đôi khi là vẽ thêm cho vài nét, hướng cho vài ngọn gió , đẩy cho thêm mấy chiếc thuyền mây …