Chủ nghĩa hiện sinh và di truyền học biểu sinh
Tôi chưa bao giờ thấy những lập luận triết học mà đặt sai vị trí của con người trong tổng thể của tự nhiên có thể bền vững dù nó phục vụ lợi ích kinh tế to lớn nào đi nữa ! ( nói đoạn, lại nhớ sách chuyển )
Hoặc nói một cách khác, nếu không được sự cho phép của Di truyền học biểu sinh thì Chủ nghĩa hiện sinh cũng không thể có chỗ mà Manifest cái ” tinh ảnh – cơ chế, cấu trúc năng lượng ” của nó vào đời sống, nơi mọi thành viên của xã hội đang chơi một cái game hướng tới những mức độ tự do hơn của Hiện Sinh.
Chú ý nhé : Biểu sinh = > Hiện sinh có cùng một chữ sinh .
Hiện sinh chủ nghĩa , là Existentialism
Còn biểu sinh di truyền là Epigenetic
Một cái là hiện tại và tương lai,
Một cái là khởi đầu của quá khứ …
Rõ là một cái có trước, một cái có sau ….. và rõ ràng, ở nhiều màn biểu diễn của thực tại, cái sau đã quyết định cái trước .
Đối với ý niệm tiến hoá, Dawin hay Hegel đều đúng, bởi vì , khi đứng ở vị trí nhân tố tạo ảnh hưởng, họ đã là những kỹ sư, cầm trong tay cách điều chỉnh level of manifestation ( mức độ biểu hiện) của chính niềm tin của mình, sau đó thì họ điều chỉnh cái nút này mà vào niềm tin của người khác. Nhưng sự hiện sinh , là một thứ rối rắm mà toán học về nó chẳng giúp ích mấy. Khi mỗi cá thể luôn có xu thế tăng xu hướng của biểu sinh trong chính họ thì những hình mẫu của tự do lại làm cho Biểu Sinh trở thành một lực lượng có sức tác động mạnh mẽ qua tầng tâm thức tập thể. Đó là cách mà Kierkegaard buộc phải xuất hiện đằng sau, bên cạnh, hoặc ít nhất trong hiện thực của Hegel.
Hay nói một cách khác, ở mỗi thời kỳ của chủ nghĩa hiện sinh, hoặc nhìn lại đời sống của một cá nhân, ở bất cứ giai đoạn nào trong đời anh ta, thì anh ấy đang bị 2 thứ gì đó rất thật, rất gần gũi , nó điều khiển các cơ chế cơ thể và tâm trí trong cá nhân mình. Cứ hình dung nó là biểu sinh và hiện sinh . Trong khi biểu sinh có một khoảng cách với hiện sinh là sự ngắt quãng của chữ sinh , ta có thể còn nhìn thấy rõ nó đang nằm giữa, một bên là sinh học, một bên là xã hội học. Mà cứ nói đến xã hội học thì trái tim của nó lại là triết học và nghệ thuật.
Khi đi tìm cái “Soi sáng hiện hữu”, ( kiểu như tìm một vị minh sư, guru ) Kierkegaard đã làm lên một thiết kê tổng thể của tâm thức hiện sinh để tìm đến căn nguyên của sự bối rối phía bên trong. Trong đó bao gồm cả triết học và xã hội học, nghệ thuật và văn hoá , sự tự do trong hiện sinh.
Epigenetic có thể là một sự chủ quan ! và nó hoàn toàn có quyền nằm dưới một sự chủ quan mạnh mẽ.
Hãy thử nhìn điều này nếu đọc Cung oán ngâm khúc, và hiểu Nguyễn Gia Thiều ( Ôn Như Hầu) , sẽ hiểu sự chủ quan này có có hiện sinh như thế nào ?
Tác phẩm được viết vào `17xx của thế kỷ 18 và gồm 365 câu thơ. Nói cách khác, đây là một nội dung phía trong , mà vì những cấu trúc tương tự như thế, nó đã manifest theo Chủ nghĩa Hiện sinh.
Cần phải nói thêm này, lát cắt tương tự trong văn học có thể bẻ ra trái bưởi hiện sinh và nhìn thấy rõ các con tôm bưởi biểu sinh, điều này được làm trong Chinh Phụ Ngâm, Trong Truyện Kiều, và trong nhiều tác phẩm nghệ thuật khác. Có lẽ ở đâu đó trong mọi lĩnh vực xã hội và nghệ thuật, kiến trúc và điêu khắc, người ta cũng có thể sử dụng lát cắt cơ bản này .
