Nên dừng lại ở đâu ? – the proposition design
Phần lớn mọi người hay sai định vị, Định vị giá trị (sai) vốn là cội rễ của việc : mình được sinh ra và đã trở thành thế này thế kia . Mình, hoặc sản phẩm do mình làm, bị như bây giờ hoặc được như bây giờ !
Định vị giá trị đầu tiên của một đứa bé khác với một con cừu là nó là Human , it is a boy , is not a animal. Đúng ra là ngoài chuyện định vị đó, thì toàn bộ thế giới có đồng tâm định vị nhau là con người hay không, là vấn đề rất liên quan. Tại sao lại liên quan ? vì định vị có góc nhìn chủ quan và góc nhìn khách quan, chủ quan là cái mình tuyên bố, còn khách quan là cái môi trường bên ngoài nó phát biểu.
Nhưng mà thôi, cho cái chiều bên ngoài vào nó rườm rà quá. Đơn cử lả, giả sử là cả thế giới không coi một đứa bé như là một góc nhìn đẹp nhất của tự nhiên về một con người, thì gọn lại thành, giả sử cả thế giới nhìn đứa bé với con mắt xấu xí, thì liệu đứa bé có tự nhìn mình đẹp đẽ được không ?
Định vị mình là vĩ đại ! ngay từ khi bé, thật khó phải không !, chúng ta đã không thực sự định vị mình như thế, chúng ta được nôi dạy và tạo ra một cách định vị khác, để rồi khi 48 tuổi, chúng ta thấy định vị đầu tiên bị sai, cho nên, toàn bộ các định vị tiếp theo đều mất geometry hết ráo cả. Nó lẫn lộn về dimention và nó lẫn lộn về right priority sences, ( impulsive sense ) cho nên nó pick up sự kiện để accelerate sai, và nó tạo ra một pathway sai . Chuyện đó lặp lại mang tính Compulsive, đến mức người ta tưởng phải tu nhiều thêm nữa để vận đen không đến !
Thật buồn cười nếu bạn cứ ngồi vào đúng pattern của vận đen, rồi bạn lại than vãn !
Mỗi khi ai đó, hỏi bạn về việc mình tại sao đang định vị cái này cái kia thế này thế kia ? Câu trả lời thật khó phải không ? tại sao vậy ? vì thực ra là chúng ta có những nền tảng khác nhau để tạo dựng định vị của một thứ gì đó trong não mình.
Ví dụ, đối với tôi, một miếng đất lành là cây cối tốt tươi, còn bạn, một mảnh đất lành là phải nhiều người đi qua đi lại !
Nhưng khi buộc phải trả lời thì nhớ một điều, phải khẳng định lại định vị gốc đã, ví dụ : là tôi là một người đa nghi và khiêm tốn, cho nên, mọi điều tôi nói, bạn nên tham chiếu đến sự đa nghi và khiêm tốn của tôi nhé .
Ở trên con đường, việc đi hay không đôi khi không phải vấn đề, mà là không biết lối đi, không biết quẹo phải hay trái vào lúc nào ? Đó là những con đường chưa có lối, những gã kinh nghiệm đã nói vậy !
Chưa kể đến, quả bom cảm xúc thường văng bạn ra xa khỏi dynamic equilibrium , làm bạn chọn sai các sự kiện để acelarate , và khi bạn chọn sai, boom of choice , bạn sẽ đi một pathway khác, chuyến đi có thể vài năm, cũng có thể vài ngày hoặc vài giờ. Ở vào các tình huống này, nếu bạn để cho cơ thể trở về mức nhạy cảm gốc, biến đói, biến khát , biết chăm sóc thân, biết nên ăn khi nào và nên dừng khi nào, biết nên ăn cái gì và không nên ăn cái gì , thì chuyến đi sẽ ngắn vì nó được dẫn lối bởi nhịp impulsive . Trường hơp ngược lại, chuyến đi bị dẫn theo nhịp compulsive thì nó có thể kéo dài từ vài ngày thành vài chục năm của một loại tổ hợp não trạng mang tính lập lại và gần nhưng dính như keo vào trong hệ suy nghĩ, trong tâm thức, và chỉ có thể nói rằng, cái thứ cấu trúc năng lượng mà nó đang hình thành, là một cấu trúc phức tạp, chưa nhiều mầm năng lượng tiêu cực.
Tôi hỏi ông trời, thế vũ trụ định về value proposition của loài người hiện nay là gì ? Thật ra vũ trụ có trả lời : ông ta trả lời một cách thẳng thắng , trực tiếp và tinh tế thông qua chính sự thay đổi của ông ấy so với khi trước. Mọi thứ ông ta làm, đều gây ra một chút đau thương cho ai đó. Rồi ông ta làm con người tự hỏi, thé định vị của chúng mình là gì ? và đang ở đâu ?
Tôi hỏi đội design, thế định vị của các bạn với dự án này như thế nào ? Cái Value proposition design canvas của nó đâu ?
Thành mà ra thành, thì tướng mới có chỗ đóng khố ! ( ý nói là phải có sự định vị thương hiệu thì nội dung của thương hiệu mới có cái cơ sở để biểu diễn và thi triển công năng chứ ) – ( Sân khấu nào, dành cho level nghê sỹ nào đã được làm rõ ở Kinh đô Ánh Sáng và Broadway ! Thật ra nó cũng sáng như bưng trên màn hình TV mỗi tối. Sân khấu của thực phẩm, và định vị của thực phẩm là cái mà buộc phải định vị lại Plantgame để rồi mới làm cho đúng được !
Khi định vị PlantGame, chúng tôi đã thực hiện quy trình 365 ngày để chốt định vị. Mỗi ngày trong suốt 1 năm, chúng tôi sàng lọc các chuỗi giá trị khả dĩ, để tìm cho được, định vị của PlantGame’s product.
Khi biết cái tôi, nên dừng lại ở đâu, thì cái ta lại có cơ hội hỗ trợ cái tôi bấy nhiêu. Nó là một sự tương tác mang tính qua lại, nhân quả, hấp dẫn, ảnh hưởng, và vương vấn lượng tử ……
#clbdesign
