Trụ vào đâu ?
Mỗi ngày thức dậy, thấy mặt trời, thấy đất, thấy mây, thấy ánh sáng, đêm đến thấy bóng tôi, thấy mặt trăng thấy lửa , gió, hơi nóng và hơi lạnh. Mùi vị buổi tối cũng khác ban sáng hoặc ban chiều.
Chẳng có gì cầu kỳ cả, trụ vào những điều cơ bản tạo nên thân tứ đại này. Còn nếu không trụ vào đó, thì trụ vào đâu ?
Trụ vào đâu ?
Không lẽ trụ vào trách nhiệm, danh tính, cảm thọ …. hình như nhầm lẫn đâu đó trong việc theo đuổi này.
Trò chơi này đi đến đâu ?
The Buddha in Nirvana has a perfect freedom to live any where he pleases; he can act in whatever way he wishes and on that account he has no fixed abode and his Nirvana is called the ‘Nirvana of No Abode.”
Bản chất của thế giới là vô sở trụ, nghĩa là không có một điểm cố định nào để dừng nghỉ. Tất cả những chỗ an tĩnh dừng nghỉ đều chỉ là ảo tưởng. Khoa học ngày nay đã hiểu được điều này. Ví dụ một thiền sư đang ngồi tham thiền, liệu thân ông ta có chuyển động không ? Bên trong thân, máu đang lưu thông, nhiều tế bào chết đi, nhiều tế bào mới sinh ra, cơ thể đang tiến hành tiêu hóa, bài tiết, tăng trưởng, không lúc nào ngừng nghỉ. Tâm thức cũng không hề im lặng, nó đang quán tưởng, đang phiêu du qua vô số cảnh giới hay đang phát khởi nghi tình. Cả cái thân tứ đại ấy cũng chuyển động hỗn loạn theo chuyển động xoay tròn của địa cầu, theo chuyển động trên quỹ đạo chung quanh mặt trời, theo chuyển động của thái dương hệ trong ngân hà và theo sự chuyển động của ngân hà trong vũ trụ.